Showing posts tagged thơ

Xa Cách

Có một bận, em ngồi xa anh quá, 
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn. 
Em xích gần thêm một chút: anh hờn. 
Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữa.

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội-vã 
Đến kề anh, và mơn-trớn: “Em đây!” 
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay. 
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.

Buổi Sáng

Những gương mặt người
Quen và không quen
Những giọt cà phê muôn đời đen nhánh
Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh
Em ngồi một mình
Khuấy loãng thời gian

Buổi sáng muốn gọi anh
Nắng nói lời mê ngủ
Buổi sáng muốn gọi anh
Gió se lạnh chối từ
Quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ

Bản giao hưởng đêm qua còn phảng phất trên phím dương cầm
Người đã vội quên cung bậc cuối
Nụ hôn nửa vời
Trái tim không cửa
Ai hờ hững xéo lên lá cỏ

Buổi sáng ngồi một mình
Không quen những nụ cười lạ
Em đậm đặc với nắng thu mưa hạ
Tan cùng tàn đông
Lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân
Đã chậm mất nửa mùa cuối cùng

Khói thuốc cay và cà phê đắng
Cơn đau màu men ngà
Buổi sáng ngồi một mình
Uống cạn kiệt
Lạ
Quen!
 

Mưa giữa tháng năm

Tháng năm mà sao trời còn lạnh 

Em nghe như thu mới trở về 

Nhớ lắm anh ơi ngày tháng gọi 

Đi giữa nỗi buồn đỏ cơn mê 

Mùa thu chợt dài lắm yêu đương

 Ai dỗ cho em giấc mộng thường 

Ông trời nỡ bắt tình hai đứa 

Mình cách xa nhau một đại dương 

Tháng năm mà ngỡ mùa thu sầu 

Em biết tìm anh ở nơi nao 

Mùa mưa em đến đường xưa khép 

Chôn dấu em về có nỗi đau 

Tháng năm lại đến thật tình cờ 

Con đường lá đổ chiều nay mưa 

Có giọt mưa nào không nhớ hết 

Nỗi nhớ ru em cả bốn mùa


Tháng năm

Có phải những ngày tháng năm luôn dài như thế

Dù em đã ngủ suốt ngày chỉ để mong cảm giác ngày ngắn đi một chút

Nhưng hình như tháng năm vẫn dài Vẫn có mưa dông ban chiều

Và nắng - nắng đi đâu bầu trời như người thẩn thờ

Em nhận ra mình thương cảm

Em đã đợi từ tháng tư

Tháng tư cũng dài

Những giấc mơ của em cũng dài

Những giấc mơ bầu trời, màu cầu vồng, chim én, và những đôi mắt người

Chưa bao giờ giấc mơ em nhiều màu đến thế

Nhưng chúng chỉ nhảy múa, trêu đùa, làm em giật mình rồi bỏ đi như tiếng ghi ta em

nghe tình cờ và mãi mãi không biết tìm đâu

Những giấc mơ không đủ màu để sưởi ấm em

Đến nắng còn không đủ sức …

Hình như em thẩn thờ

Làm sao cho tháng năm ngắn lại

Dù em đã ngủ suốt ngày

Cô dâu chú rể

Đã có một thời tôi nó thân nhau 
Tôi ôm chổi thành cô dâu ngày cưới 
Nó đứng cạnh bên nụ cười bối rối
Lá săn kết vòng làm quà tặng cô dâu
Đã có một lần tôi nó thân nhau
Cùng chạy nhẩy chơi những trò con trẻ
Cô dâu vẫn làm phiền chú rể
Hết giận hờn lại khóc lóc không đâu
Thời gian trôi mỗi đứa một nẻo đường
Kỷ niệm ngày xưa trăn trở hoài không ngủ
Chú rể ở đâu cô dâu nào có rõ
Bằng lăng rơi tím thẫm cả trời chiều

Bài này ngày xưa đọc trên báo hoa học trò cũ, chẳng nhớ của ai

Vì sao

Bởi chưa bao giờ em nói
Với anh về một khoảng trời
Có một vì sao bé xíu
Thắp lên cho một người thôi

Nên anh vô tình chẳng biết
Vì sao thức suốt đêm dài
Biếc xanh, dịu dàng, huyền ảo
Lặng lẽ sáng bên một người

Nên anh vô tình chẳng hiểu
Vì sao xanh nhung nhớ ai
Trái tim bé con trong trẻo
Khe khẽ đập cùng ban mai

Vì sao cứ âm thầm sáng
Cô đơn một góc trời xa
Cho cô bé buồn muốn khóc
Vì sao mà anh hững hờ?

Sẽ chẳng bao giờ em nói
Với anh về một khoảng trời
Có một vì sao bé xíu
Thắp riêng cho mình em thôi…

Tại sao mình gặp nhau

Nếu em đừng gặp anh
Đêm sẽ không thao thức
Hơi thở đầy lồng ngực
Khỏi rộn ràng nôn nao

Thế mà cứ gặp nhau
Mừng như cành gặp lá
Một chút gì keo sơn
Giữ đời ta ở đó

Một chút gì như lụa
Buộc đời ta vào nhau

Ngày ấy anh ở đâu
Ngày em còn mắt biếc
Hồn em còn đầy sao
Môi ngọt lời hò hẹn

Tình yêu như tiếng sét
Nếu như mình gặp nhau

Nếu như mình gặp nhau
Thơ sẽ thành thuyền nhỏ
Hồn anh về đậu đó
Yên tĩnh suốt mùa yêu

Nếu như mình gặp nhau
Anh sẽ đầy thắc mắc
Sao có loài sen trắng
Nở đầy kênh rạch anh
Sao có chùm nho xanh
Lửng lơ vờn miệng cáo
Sao có em bên mình
Nhỏ như là túi áo
Lớn như là bà tiên…

Muốn quên mà không quên
Ngỡ hồn mình quá chật…

Ngày ấy anh ở đâu?
Em thôi là thiếu nữ
Sao mình còn gặp nhau

Anh trả em về lại giấc mơ em

Nơi Anh chỉ đứng bên lề lặng lẽ

Nơi Anh đợi suốt một thời tuổi trẻ

Thấy bóng mình chèn vỡ nỗi cô đơn

Khiết Lam
Anh thường hớn hở ngậm ngùi
Từ khi anh trót nếm mùi yêu em

Nếm

Nguyễn Thế Hoàng Linh

Ở một nơi

Ở một nơi trong phố vắng

Con chim sẻ đứng nhìn anh

Anh ước đó là em đấy

Chỉ là ước cũng thấy ngọt

Em không biết rằng anh biết

Những điều bí mật của em

Anh biết rằng em không biết

Anh đang thành thật hay vờ

Lạ thật trong hoang thế giới

Chọn phá phách hoặc căm lặng

Anh còn một cơ hội khác:

Được vui lòng đớn vì em